Thủ Tướng Chính Phủ Việt Nam ban hành thêm quy phạm pháp luật ảnh hưởng quyền tự do tôn giáo

Vào ngày 3 tháng 11 năm 2020, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam đã ký ban hành Quyết định số 1722/QĐ-Ttg quy định về danh mục bí mật nhà nước của Đảng. Đây là văn bản pháp quy dưới luật dùng để triển khai Luật Bảo vệ bí mật nhà nước và có hiệu lực kể từ ngày ký. Văn bản này có một số vấn đề cần phải lưu ý:


Hình chụp khoản 7 Điều 3 Quyết định 1722/QĐ-Ttg của Thủ tướng Chính phủ ký ban hành ngày 3 tháng 11 năm 2020
Hình chụp khoản 7 Điều 3 Quyết định 1722/QĐ-Ttg của Thủ tướng Chính phủ ký ban hành ngày 3 tháng 11 năm 2020

NHẬP NHẰNG BÍ MẬT NHÀ NƯỚC CỦA ĐẢNG


Nhà nước là một tổ chức đặc biệt của xã hội con người. Đây là tổ chức duy nhất được hình thành bằng sự “góp vốn” của bất cứ ai hiện diện trong quốc gia hoặc vùng lãnh thổ đó. Vốn này chính là quyền con người và quyền công dân của mỗi con người không phân biệt giai tầng hay địa vị trong xã hội. Vì thế nhà nước là tổ chức duy nhất có quyền lực để vận hành quốc gia hoặc vùng lãnh thổ đó. Việc vận hành xã hội của nhà nước được thực hiện bằng hệ thống luật pháp do người dân và nhà nước cùng thiết kế với mong muốn cân bằng giữa các lợi ích khác nhau


Đảng phái cũng là một tổ chức mang tính lịch sử của xã hội con người. Đảng phái là tổ chức tập hợp của những người có cùng chung quan điểm và mục đích. Đảng phái không phải là tổ chức của tất cả mọi người trong xã hội. Tuy nhiên, đảng phái lại chiếm giữ quyền lực của nhà nước. Với tính chất đặc biệt như vậy nó chỉ được phép hoạt động trong khuôn khổ pháp luật do nhà nước đặt ra.


Do vậy, không thể có cái gọi là BÍ MẬT NHÀ NƯỚC CỦA ĐẢNG được. Bí mật của nhà nước là bí mật của nhân dân. Đảng phái cũng có những bí mật và đó chỉ là bí mật của riêng một nhóm người.


Vì là bí mật của riêng một nhóm người nên sẽ do chính nhóm người đó tự quyết định. Do đó không thể có chuyện Thủ tướng Chính phủ - người đứng đầu cơ quan hành pháp của quốc gia ban hành danh mục bí mật cho một nhóm người được.


Tuy nhiên như đã nêu trên, đảng phái chỉ được hoạt động trong khuôn khổ pháp luật nên các bí mật của đảng phái (nếu có) phải được khoanh vùng để cấm hoặc cho phép trong một đạo luật do Quốc hội xác định.


ĐẢNG VIÊN ĐẢNG CỘNG SẢN LÀ LÃNH ĐẠO LŨNG ĐOẠN TÔN GIÁO


Cũng giống như Quyết định 960/QĐ-Ttg của Thủ tướng Chính phủ ban hành và có hiệu lực kể từ ngày 7 tháng 7 năm 2020, Quyết định 1722/QĐ-Ttg dành nhiều danh mục cho vấn đề về tôn giáo. Các vấn đề này cũng được phân loại thành các mức độ bí mật khác nhau.


Ở mức độ Tối mật và Tuyệt mật gồm các biện pháp xử lý đối với các vấn đề tôn giáo phức tạp; các quyết định, kết luận, thông báo, báo cáo, công văn của Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban Dân vận Trung ương, cấp ủy cấp tỉnh, cấp huyện về tôn giáo. (Khoản 5 Điều 1 và khoản 7 Điều 2)


Ở mức độ Mật bao gồm các tài liệu: Sổ tay công tác, sổ nhật ký công tác, sổ ghi biên bản các cuộc họp, sổ giao ban của các cấp ủy, cơ quan, tổ chức đảng có nội dung phản ánh tình hình các vấn đề phức tạp về dân tộc, tôn giáo; các báo cáo, thông báo, công văn của các cấp ủy, ban dân vận cấp ủy và các cơ quan, tổ chức đảng về công tác dân tộc, tôn giáo, tín ngưỡng liên quan đến an ninh quốc gia, bảo đảm trật tự an toàn xã hội; xây dựng các hội đoàn tôn giáo.... (Điểm d, khoản 1 Điều 3 và điểm a, b khoản 7 Điều 3)


Điểm chung của các quy định này coi tôn giáo là VẤN ĐỀ PHẢI XỬ LÝ. Như vậy các quy phạm (1) pháp luật này đã ngang nhiên xâm phạm quyền tự do tôn giáo của mọi người mà đáng lẽ luật pháp PHẢI CÓ NGHĨA VỤ BẢO VỆ (Điều 18 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của Liên Hiệp Quốc). Mặt khác, các quy phạm pháp luật trên còn lợi dụng gắn vấn đề tôn giáo với vấn đề an ninh quốc gia và vấn đề dân tộc thiểu số. Điều này có thể bị khai thác nhằm tạo cớ đàn áp tôn giáo một cách công khai, kích động sự chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc và cổ suý cho chủ nghĩa dân tộc cực đoan (chauvinism) được phát triển trong dân chúng để chống lại các tôn giáo nhỏ.


Bên cạnh đó, một nội dung khác cũng vô cùng nguy hiểm là tại điểm c và d thuộc khoản 7 Điều 3 quy định các nội dung sau đây thuộc diện Mật:


“c) Nghị quyết, quyết định, kết luận, hướng dẫn, tờ trình, báo cáo, công văn của các cấp ủy, cơ quan đảng về đảng viên được cấp có thẩm quyền lựa chọn, bố trí, tranh thủ trong tôn giáo chưa công khai. d) Báo cáo, văn bản của các cấp ủy, tổ chức đảng về lựa chọn, bố trí, tranh thủ lực lượng cốt cán đặc thù, cốt cán phong trào trong tôn giáo.”

Với nội dung này, nhà nước đã xác định có tính pháp quy cho vấn đề cài cắm người vào trong các tổ chức tôn giáo để tạo điều kiện rình mò hoặc lũng đoạn các hoạt động tôn giáo.


Như vậy, song song với Quyết định 960 xác định có tính pháp quy cho vấn đề dùng tài chính, địa vị hư danh để mua chuộc các vị chức sắc tôn giáo, Quyết định 1722 này đã hoàn thiện chiến thuật điều khiển một tôn giáo thông qua việc thao túng hoặc lũng đoạn những người lãnh đạo tinh thần của tôn giáo.


VÌ ĐÂU NÊN NỖI?


Mỗi một vấn đề đều tồn tại một quan hệ nguyên nhân và kết quả. Trong vấn đề này, nguyên nhân của nó là một chuỗi logic mà chúng ta cần phải thấy:


Nếu lùi lại vài năm về trước, chúng ta dễ dàng nhận thấy nhà nước Việt Nam công khai sử dụng các biện pháp đàn áp tôn giáo hết sức bạo lực và vô pháp. Từ bản án ngang ngược nhằm khai tử đạo Cao Đài vào năm 1978 đến hàng nghìn vụ đàn áp giáo dân Công giáo, Tin lành và bắt bỏ tù nhiều người. Nhưng đến nay biện pháp đó đã không còn được sử dụng nữa hoặc chỉ được sử dụng một cách kín đáo mà thay bằng các biện pháp có tính pháp lý. Như vậy trước hết chúng ta phải thấy nhà nước Việt Nam đang yếu thế trước sự trưởng thành của người dân và sự theo dõi sát sao của quốc tế nên đã phải sử dụng các biện pháp tinh vi, kín đáo hơn.


Biện pháp tinh vi và kín đáo này là một sách lược khôn ngoan khai thác điểm yếu chí tử của các tín đồ khi quá lệ thuộc vào các người lãnh đạo tinh thần. Sự tập trung quyền lực trong tay bất cứ cá nhân nào đi đôi với ham muốn bản thân sẽ luôn luôn tiềm ẩn nguy cơ biến người lãnh đạo đó thành độc tài trong hành động và tư tưởng, và dễ bị sai khiến hoặc mua chuộc bởi chính quyền.


Do đó, nếu có cái nhìn một cách chiến lược vào chuỗi logic nêu trên, chúng ta dễ dàng nhận thấy không khó để vô hiệu hoá sách lược dùng người lãnh đạo tôn giáo để trị các tín đồ. Sự thay đổi chiến thuật của nhà nước tuy nham hiểm nhưng chính là chỉ dấu cho thấy sự trưởng thành và phát triển của người dân. Vấn đề mới thì sẽ cần phải có biện pháp ứng phó chủ động mới. Ở đây vấn đề mới phát sinh nêu trên sẽ bị chặn đứng nếu mỗi tín đồ không phó mặc cho bất cứ ai được quyền chi phối quyền tự do tôn giáo của mình. Khi đó, chiến thuật mới này sẽ chẳng thể mang lại kết quả nào như nhà nước Việt Nam kỳ vọng.


(1): Quy phạm: Các văn bản hoặc các thông điệp khác có chứa nội dung quy định có tính chất pháp lý được sử dụng nhiều lần để điều chỉnh một quan hệ.

108 views